Thời gian công bố dữ liệu: thường là tuần cuối của tháng PCE đưa ra là của tháng trước đó.
PCE - Chỉ số chi tiêu tiêu dùng cá nhân là một thước đo về giá mà những người sống ở Hoa Kỳ hoặc các cá nhân thay mặt họ mua hàng hóa và dịch vụ. Chỉ số này tăng cho thấy chi tiêu tăng, kéo theo giá bị áp lực tăng theo, do đó được coi là một trong các chỉ số dùng để dự đoán mức độ lạm phát trong nền kinh tế.
Khi đọc về dữ liệu PCE, số liệu thực tế cao hơn dự báo nên được coi là mang tính tích cực/xu hướng tăng đối với đồng USD, trong khi đó số liệu thực tế thấp hơn dự báo nên được coi là mang tính tiêu cực/xu hướng giảm đối với đồng USD.
So sánh PCE và CPI:
- Về công thức chỉ số: tương đối giống nhau nhưng khác về tỷ lệ trong cách tính
- Về nguồn dữ liệu: CPI thì dựa trên tiêu dùng của người dân ở thành thị còn PCE thì dựa trên khảo sát kinh doanh
- Về phạm vi: CPI tính toán trên phạm vi của tất cả hộ gia đình ở thành thị còn PCE tính toán thêm cả các tổ chức phi lợi nhuận.
Trước đây FED sử dụng CPI để dùng làm thước đo lạm phát, tuy nhiên kể từ năm 2000, FED đã chuyển từ CPI sang dùng PCE để làm thước đo lạm phát. Họ kết luận là PCE có một số lợi thế so với CPI, bao gồm:
- Thành phần chi tiêu thay đổi phù hợp hơn với hành vi thực tế của người tiêu dùng
- Trọng số dựa trên thước đo chi tiêu toàn diện hơn
- Dữ liệu PCE có thể được sửa đổi để bắt kịp thông tin mới có sẵn và phát triển kỹ thuật đo lường.
Tuy nhiên do CPI được công bố trước nên chỉ cần đến dữ liệu CPI, chúng ta đã có thể phân tích được phần nào dữ liệu PCE sau đó mà chưa cần FED công bố.